Trong số những “tuyệt chiêu” của chính quyền địa phương để thúc dân làm xong phận sự đóng góp có bài “Quy trữ tài sản tương đương”. Nghĩa là, không có tiền đóng góp thì cán bộ, công an viên đến nhà, thấy có thứ gì đáng giá khuân luôn về xã...
Hiện nay, xã Hải Lộc (huyện Hậu Lộc, Thanh Hóa) còn gần 60% hộ đói nghèo, con số này những năm trước còn cao hơn. Vậy mà gần chục năm qua, bà con nơi đây vẫn phải vẹo lưng gồng gánh những khoản đóng góp, khoán phạt lạ lùng. Ai không có tiền đóng sẽ bị chính quyền địa phương dùng “biện pháp mạnh”.
“Quan” xã xiết nợ cả… quan tài
Về Hải Lộc, theo sự chỉ dẫn của người dân, tôi tấp vào nhà ông Nguyễn Văn Thủy, ở thôn Lạch Trường. Trong căn nhà tuềnh toàng, ông Thủy dở khóc, dở cười kể lại chuyện bị bắt bộ ván canh vì thiếu nợ.
Năm ấy (2002), xã mở đợt cao điểm thu các khoản đóng góp của năm và tiền nợ đọng những năm trước. Chẳng biết những khoản tiền gì mà mỗi năm, nhà ông phải đóng đến mấy trăm nghìn. Cái ăn hàng ngày còn phải còng lưng tìm kiếm thì số tiền ấy, với ông, quả là quá lớn. Mấy đêm, ông trằn trọc tìm “lối thoát”, bấu víu vào hy vọng: “Chưa có đóng thì gắng xin họ cho khất, khi con về thì trả nợ sau!”. Niềm hy vọng nhỏ nhoi của ông nhanh chóng bị dập tắt khi một ngày nọ chính quyền xã và thôn ập vào.
Ông Thủy kể, hôm ấy, ông đi biển về, thấy bà ngồi sụt sùi, nghe bà thuật lại câu chuyện, ông thấy trời đất như chao đảo, quay cuồng. Thì ra, khi ông đi làm, xã, thôn đã cho người đến “quy trữ tài sản”. Nhà chỉ có duy nhất mấy tấm ván canh, ông tậu phòng xa lo hậu sự cho mình, là đáng giá nên họ đã khuân đi.
Ông bảo, khi ấy, tiếc mấy tấm ván thì ít, mà cay đắng về cách hành xử của những người được coi là “đầy tớ của dân” thì nhiều. “Khốn nạn thay cái kiếp nhà nghèo! Đến mấy tấm ván hậu sự mà cũng không giữ được thì mặt mũi đâu mà thấy mọi người!”.
Mới đây, khi một phóng viên đến tìm hiểu sự việc nhà ông Thuỷ, mấy tấm ván canh, có cái đã bị mọt, bỗng được khiêng trả lại cho chủ cũ.
Hơn năm sau kể từ ngày kinh hoàng ấy, anh Nguyễn Văn Năm, con trai út của ông từ Nam ra. Thấy bố kể chuyện, anh dốc nhẵn túi lên xã hoàn thành nghĩa vụ đóng góp của gia đình. Lần ấy, cả nợ cũ lẫn lãi, anh nộp cho xã hơn 1 triệu đồng. Đóng xong, ngỡ là được lấy mấy tấm ván về, nào ngờ... Anh ngã ngửa khi người ta bảo, muốn lấy ván về thì phải nộp tiền lưu kho 5 nghìn đồng một ngày. Hơn một năm trời “nằm trên xã”, “phí trông coi” có khi lớn hơn cả giá trị mấy tấm ván. Suy tính thiệt hơn, lại thêm cạn túi, anh đành tay không lủi thủi ra về…
Đăng ảnh nồi cháo là... bôi xấu lãnh đạo thôn
Câu chuyện giữa tôi và gia đình ông Thuỷ bị cắt dở giữa chừng bởi sự xuất hiện của mấy người lạ mặt. Họ là cán bộ thôn và công an xã. Như nhiều chuyến công tác khác, tôi xuất trình đầy đủ những giấy tờ cần thiết. Tưởng thế là xong, nào ngờ họ nằng nặc mời chúng tôi ra hội trường thôn để làm việc.
Theo sự giới thiệu của ông Lê Trường Sinh - Trưởng thôn Lạch Trường thì những người đang làm việc với tôi có ông Nguyễn Văn Chiến - Trưởng Công an xã, ông Đinh Văn Khoa - Phó Công an xã, ông Đinh Ngọc Tuyên - Bí thư Chi bộ thôn Lạch Trường, ông Nguyễn Văn Sen - Phó thôn, Công an viên thôn Lạch Trường. Ông Lê Trường Sinh bảo, chính quyền địa phương luôn... tôn trọng báo chí và sẵn sàng để báo chí tự do tác nghiệp. Tuy nhiên, quan điểm của ông là tôi nên thông qua chính quyền địa phương, trước khi vào dân tìm hiểu, nắm bắt tình hình!
Sau khi ông Nguyễn Văn Chiến - Trưởng Công an xã hoàn thành thủ tục “vào sổ” giấy tờ của tôi thì ông Sinh bắt đầu vào việc. Theo ông, “quy trữ tài sản” là việc làm... cần thiết để chính quyền xử lý những hộ gia đình chưa thực hiện đầy đủ nghĩa vụ đóng góp do Nhà nước và địa phương quy định. Cụ thể trường hợp nhà anh Năm, do chưa hoàn thành nghĩa vụ đóng góp năm 2001-2002 nên xã đã tiến hành tạm thu mấy tấm ván trên...
Rời thôn Lạch Trường, tôi vòng lại thôn Thắng Hùng, ghé thăm gia đình chị Ngô Thị Sáng, cũng nằm trong diện bị “quy trữ tài sản”. Năm ấy, nhà chị nợ hơn 100 nghìn tiền đóng góp. Nhà những chục người, toàn trẻ con lít nhít nên làm chẳng đủ ăn. Do vậy, khoản nợ mấy lần xã giục nộp chị chẳng biết xoay đâu. Hôm cán bộ đến, chị đã hết lời khẩn xin, nhưng họ không nghe. Cuối cùng, thấy nhà chị có một chiếc bàn và một chiếc ghế sa lông nan, họ đã khuân đi.
Lúc tôi đến, chị Sáng đang cùng các con ăn trưa. Bữa trưa là nồi cháo trắng cùng mấy con cá vụn. Cá này, dân biển mua rẻ như cho. Đang hí hoáy ghi hình bữa trưa đạm bạc ấy, không biết từ đâu, 4- 5 người mở cổng ập vào. Lại là mấy cán bộ thôn “mẫn cán” đến “nắm bắt tình hình”. Thấy chị Sáng tiếp tục chia sẻ cùng tôi cuộc sống vất vả, một thanh niên cắt ngang: “Các anh ở đâu thế nhỉ? Sao thấy là lạ nhỉ?”. Tôi dừng ghi, bình thản trả lời: “Tôi là nhà báo anh ạ!”. Tưởng thế là xong, bởi khi sáng, ông trưởng công an xã đã kiểm tra giấy tờ của tôi rồi. Thế nhưng, một người trong đoàn lại bảo, xã chưa... báo cáo cho thôn biết.
Đang lúc đôi co thì ông Nguyễn Văn Chiến - Trưởng Công an xã đến. Ông thừa nhận, giấy tờ của tôi là hoàn toàn hợp lệ. Nhưng một người tự xưng là trưởng thôn gay gắt: “Nếu chú mà ghi lại hình ảnh kia kìa (nồi cháo- PV) thì chú bỏ ngay đi! Tôi khẳng định nhà này là... vớ vẩn!”. Nghe ông trưởng thôn nói vậy, chị Sáng ôm mặt khóc oà. Còn nồi cháo thì mắt trước mắt sau, người ta đã đem đi đâu mất. Theo yêu cầu của mấy người lạ mặt ấy, tôi lại về hội trường của thôn Thắng Hùng để cùng họ... trao đổi công việc!
Tại hội trường, ông trưởng thôn dặn tôi không được đưa hình ảnh nồi cháo của chị Sáng lên báo, vì như thế thì khác gì bôi xấu đội ngũ lãnh đạo thôn. Ông nhấn mạnh, nếu tôi “cố tình” đề cập đến vấn đề... không đẹp này, ông sẽ có ý kiến ngay!
“Phép công”... ông cứ làm!
Biết có nhà báo về, mấy bô lão ở thôn Hưng Thái cứ đạp xe lên xuống kiếm tìm. Theo chân họ, tôi về thăm gia đình chị Đồng Thị Liệu, nhà ở ngay mặt con đường dẫn lên trung tâm xã. Lần tiếp xúc với dân này, chính quyền địa phương không “mời” tôi về trụ sở như hai thôn trước, mà thay đổi “chiến thuật”. Hễ tôi đi đến đâu, gặp ai thì luôn có một công an viên đi kèm.
Tiếp chuyện tôi, chị Liệu không cầm được nước mắt. Chị bảo, chị không biết chữ và cũng ít đi ra ngoài. Thế nhưng, trong thâm tâm mình, chị tin chắc một điều rằng chẳng có nơi đâu người dân lại khổ như ở đất này.
Đợt cao điểm “quy trữ tài sản” năm 2004, gia đình chị bị tạm thu một chiếc ti vi, tài sản đáng giá duy nhất lúc đó. Sáng hôm ấy, chị đang lúi húi nấu cơm còn chồng chị bế con thì “đoàn công tác” tấp vào nhà. Không thu được những khoản nợ đọng, đoàn tạm thu luôn chiếc TV. Thấy nhà bỗng dưng “mất” của, chị nước mắt như mưa. Van nài, xin xỏ nhưng vì “việc công”, những “công bộc của nhân dân” ấy vẫn không hề xúc động. Năm sau, cào cấu vay mượn được chút tiền, chồng chị lên xã xin “chuộc lại” chiếc ti vi. Thế nhưng, chẳng hiểu họ bảo quản thế nào mà đem về được nửa tháng thì tậm tịt. Tiếc của, chị lại thêm một bận ôm mặt khóc tu tu.
Mỗi lần khách tới mua dâm, Tươi bố trí cho nhân viên phục vụ ngay tại nhà. Mỗi lần vui vẻ với gái mại dâm, khách trả 80.000, "tú bà" chíp hôi giữ lại 50.000 đồng.
Ngày 3/12, Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội Công an Hà Nội cho biết đã khám phá 3 ổ mại dâm tại nhà và trong nhà nghỉ.
Trong số này, có ổ mại dâm tại nhà Lê Thị Tươi (15 tuổi, trú ở xóm Đồng, Phụng Châu, Chương Mỹ). Cảnh sát đã bắt quả tang hai đôi nam nữ đang hoạt động mại dâm.
Từ tháng 4 đến nay, Tươi tổ chức mại dâm tại nhà. Khi có khách mua dâm, Tươi thu mỗi khách 80.000 đồng một lượt. Số tiền nay, "tú bà nhí" giữ lại 50.000 đồng còn lại cho gái mại dâm.
Một ổ mại dâm khác bị phát hiện là tại nhà Lê Văn Tư (44 tuổi, trú ở xóm Đồng, Phụng Châu, Chương Mỹ). 9 người, gồm 4 đôi nam nữ đang có hành vi mua bán mại dâm, đã bị bắt quả tang.
Tư khai nhận đã tổ chức chứa gái mại dâm tại nhà từ năm 2005 đến nay. Khi có khách mua dâm, "tú ông" này cũng thu 80.000 đồng một lượt và lấy 50.000 đồng, còn lại trả gái mại dâm.
Tại nhà nghỉ Tuấn Tú, ở Đồi Dền, Trung Sơn Trầm, Sơn Tây, do Nguyễn Tiến Cường (49 tuổi) làm chủ, cảnh sát cũng bắt quả tang nơi này có hành vi mua bán dâm. 7 người, trong đó hai đôi nam nữ đang có hành vi mua bán dâm.
Cường khai nhận tổ chức chứa gái mại dâm tại nhà nghỉ từ đầu tháng 11 đến nay. Giá một lần vui vẻ khách phải trả là 150.000 đồng, Cường "cắt" lại 80.000 đồng, chia cho môi giới 40.000, gái bán dâm chỉ được nhận 30.000 đồng.
Hai "tú ông" và một "tú bà" đã bị bắt giữ về hành vi chứa mại dâm. Một người khác liên quan đến nhà nghỉ Tuấn Tú bị bắt vì môi giới mại dâm, cùng với một nhân viên lễ tân.
Hoàng Thùy Linh quyến rũ với tóc - Album mới
Đăng bởi dv2n trong mục Hoàng Thùy Linh, Hình ảnh, Scandal Vàng Anh
Các nhà nghỉ đang là điểm hẹn buổi trưa của rất nhiều học sinh ở TP HCM. Các 'teen' vào đây "yêu" nhau hoặc để "phê" ma túy.
”Ê, tụi nó đang thu tiền trưa nay đi dù kìa, mày có góp không?” “Đi đâu?”, “Thôi, đừng cầy tơ lá mơ nữa, đi khách sạn chứ đi đâu”...
Gọi là khách sạn cho oai chứ đa số điểm lui tới “nghỉ ngơi” của teen sau buổi học sáng thường là những khu nhà trọ trong hẻm nhỏ, vắng, lại khá ẩm thấp và bé xíu, đủ kê một cái giường, một cái quạt để ngủ. Teen ở khu vực Bình Thạnh thường hẹn hò nhau đến khách sạn mini V. hoặc mấy khách sạn nhỏ xíu ở khu Tân Cảng vì giá ở đây cũng phải chăng vào buổi trưa, và có khuyến mãi nếu thuê phòng từ 2 tiếng trở lên, chẳng hạn 1 tiếng đồng hồ thì 70.000 đồng, nhưng 2 tiếng chỉ 80.000 đồng.
Teen quận 10 sang hơn thì có thể lui tới các khách sạn ở khu Kỳ Hòa với giá không mềm chút nào, khoảng 200.000 đồng một phòng. Hầu hết các khách sạn ở đây đều phục vụ thượng đế từ A đến Z, bán thức ăn (chủ yếu là những tô mì gói đựơc đổ nước sôi) và cả bao cao su, thuốc ngừa thai... Một ông chủ khách sạn tiết lộ: “Đã đi khách sạn rồi thì không có đứa nào đàng hoàng đâu. Kệ tụi nó đi, ngu thì... chết ráng chịu!”.
Buổi trưa, teen vào khách sạn để làm gì?
Một số teen tự thú đi khách sạn buổi trưa là để tránh sự kiểm soát của gia đình, ít bị người ta dòm ngó và vì giá phòng buổi trưa khá rẻ. Gọi là vào khách sạn nghỉ trưa nhưng các em thường “phê” luôn tới chiều. Cúp tiết, bỏ bê bài vở là chuyện thường tình.
Lời nói của ông chủ khách sạn kia đã phần nào giải đáp câu hỏi: “Teen vào khách sạn để làm gì?”. K. và L., khách quen của khách sạn V., tiết lộ: “Hẹn hò ở đâu cũng thấy ngại vì sợ bị mọi người bắt gặp. Vào khách sạn, chịu khó chi tiền thì được thoải mái!”. Một số học sinh còn rủ nhau thuê khách sạn để... phê ma túy.
Trong số teen hay “đi dù” khách sạn buổi trưa, nhiều cặp rủ nhau thuê chung một phòng. Có hôm, một nhóm học sinh đi vào nhà nghỉ V. Hình như đây là khách hàng quen thuộc nên dù thấy các cô cậu này vẫn còn mặc đồng phục, từ bảo vệ cho đến ông chủ khách sạn vẫn vui vẻ đưa chìa khóa lên phòng mà không đòi bất cứ giấy tờ gì. Căn phòng rộng chừng 15 m2 với khoảng 4 tấm nệm mút nhỏ bốc mùi ngai ngái được chất ở góc phòng. Các đôi bắt đầu phân chia lãnh thổ của mình và... vô tư thể hiện “tình thương mến thương”.
Những chiếc bẫy đang chờ sẵn
Chưa kể những hậu quả do teen tự tạo ra, nguy hiểm đang chực chờ quanh khách sạn kiểu này thường rất khủng khiếp. T., học sinh một trường THPT, kể chuyện mình dùng trúng một chiếc bàn chải đánh răng cũ. Nó được cho vào bao nylon đàng hoàng nhưng đến lúc đánh răng xong, T. mới thấy trên cán bàn chải có khắc hình trái tim và hai cái tên rất nguệch ngoạc. Mấy tháng sau, T. xét nghiệm máu thấy mình vẫn an toàn, nhưng từ đó về sau nói đến khách sạn là em thấy tởm lợm.
Các nhà nghỉ, khách sạn kiểu này thường là nơi lui tới của đủ thành phần, lại không được làm vệ sinh thường xuyên nên chứa rất nhiều vi trùng gây bệnh. Một số chủ nhà nghỉ biết teen sợ bị phát hiện nên thường xuyên thu thêm phí (đổ cho khách làm hư hại đồ rồi bắt đền gấp đôi, gấp ba). Có nhiều teen bị lấy cắp cả xe máy nhưng đành im lặng vì sợ làm lớn chuyện cha mẹ sẽ biết. Có ông chủ, bà chủ khách sạn đặt camera trong phòng, ghi lại hình ảnh của teen để... dựng thành phim, phát tán khắp nơi.
“Đến bây giờ thì tôi không còn sợ cái gì nữa nhá. Có chết thì tôi cũng hận bà nhé bà Lan, cả con già Quyên dạy Sử nữa. Làm ma thì tôi cũng đến bóp cổ từng bà hàng đêm” - Nội dung được trích từ entry “Hận” của một nữ sinh.
Được đăng tải trên diễn đàn của Trường Trung học Quốc gia Chu Văn An tại địa chỉ chuvanan.org với topic “Hai nữ sinh Chu Văn An tự tử… lời cảnh tỉnh cho gia đình và nhà trường”, một thành viên có nickname pigmilkloveManU đã đẩy entry “Hận” này lên. Theo thông tin từ diễn đàn này thì entry “Hận” được nữ sinh này viết ra trước khi tự tử và không ai thể ngờ được những lời cuối cùng của một thiếu nữ mới 16 tuổi lại đáng sợ như vậy, với một loạt các lời chửi rủa kiểu như: “Lũ vu khống tráo trở”, “Cái loại khốn nạn, bỉ ổi, bà mới là người lừa đảo tôi nhá. Thế mà bà còn dám mở mồm ra bảo tôi là bệnh hoạn à?”, “Hận vì không thể xả thịt lột da ăn gan uống máu 2 người”... Đáng sợ hơn, những từ ngữ này lại dành cho cô giáo của mình.
Nhưng còn rùng mình hơn là ngay tại diễn đàn của ngôi trường nổi tiếng này còn hồn nhiên chạy những lời bình phẩm của chính thành viên diễn đàn về sự việc này hết sức vô cảm và cũng rất vô văn hoá, kiểu như: “Oan ức cái gì? Nó điên thì có ý, chết đổ tại giáo viên. Đúng là cái loại tiểu thư đ… (trên diễn đàn, từ tục này đã giữ nguyên - PV) có việc làm rửng mỡ làm trò hận đời với tự xử ...”
Đó chỉ là một số trong số nhiều “hình ảnh” đáng rùng mình của nữ sinh thời nay. Tại Diễn đàn traitimy...net, một nick có tên là Gialang đã nhận xét: “Học sinh thời nay quả là có nhiều điều để nói... Nếu như hồi xưa, ngồi trong lớp không học bài thì học sinh chỉ có thể nói chuyện riêng, truyền tay nhau những mẩu giấy, đọc truyện.... thì nay học sinh có thể ngủ, chụp ảnh, nhắn tin... và thậm chí cả yêu nhau nữa...”
Thành viên này có đưa ra dẫn chứng về chuyện một nữ sinh đã đè một bạn nam ra để hôn ngay trước đông đảo bạn bè đứng cổ vũ kèm theo lời dẫn: “Nửa năm sau khi clip của đôi bạn học sinh đeo khăn quàng đò đè nhau lên bàn để hôn nhau ngay giữa lớp học được phát tán lên mạng, những tưởng đó sẽ là clip có một không hai thì ai dè trong thời gian qua, cộng đồng mạng đã truyền tay nhau clip của đôi học sinh đang học lớp 10 của một trường THPT ở Sóc Trăng. Cảnh hôn nhau vẫn diễn ra trong lớp, vẫn diễn ra trước đông đảo con mắt củabạn bè, vẫn cho bạn bè thoải mái ghi hình và chụp ảnh”.
Về chuyện yêu của nữ sinh, tại blog Angeli..., một nữ sinh trung học đã hồn nhiên tâm sự: “Này anh, tự nhiên đêm qua nằm nhớ anh nhiều... tự nhiên muốn "ấy" ghê lắm”, “Bạn bè em chúng nó cứ bắt em "ấy" anh...”
Còn theo thông tin từ blog của Tắc... đã giới thiệu một loạt ảnh “tự sướng” của nữ sinh mới chỉ khoảng 15 tuổi. Cô bé này với căn phòng tắm nhỏ bé của mình đã tạo ra 1 chùm ảnh từ bán cho đến khỏa thân với đủ các kiểu dáng rất hồn nhiên. Có vẻ như các bức ảnh này được chụp bằng 1 chiếc điện thoại di động vì ảnh có chất lượng khá thấp.
Hết “yêu” rồi lại đến chuyện “đánh nhau”. Những màn đánh nhau của nữ sinh được quay thành video clip rồi đẩy lên mạng càng ngày càng trở nên đáng sợ.
Với hàng loạt vấn đề nóng bỏng liên quan đến nữ sinh trong thời gian qua, bất kỳ ai cũng có thể giật mình vì lối sống của các em dường như đang ngoài vòng kiểm soát. Nữ sinh cũng là đối tượng dễ bị tổn thương và dễ bị hư hỏng nhất. Phải chăng sẽ là quá muộn nếu lúc này chưa gióng lên hồi chuông báo động về giáo dục học đường, đặc biệt là giáo dục học đường đối với các nữ sinh?
Một số video học sinh "kiss" nhau:
Đây là những bức hình “tự sướng” nhiều cô học trò tuổi ô mai mơ chụp rồi đưa lên mạng. Trong suy nghĩ của các cô gái tuổi mới lớn này, đây là một sở thích, thú vui thời thượng.
Nóng mặt
Nếu có thời gian dạo một vòng qua các blog, diễn đàn dành cho tuổi mới lớn thì ngay cả những người lớn cũng phải “nóng mặt” với những bức hình mát mẻ được công khai trưng ra bạt ngàn.
Ảnh chụp ở mọi nơi: trên giường, dưới đất, trong nhà tắm, nhà vệ sinh, bên cửa sổ, ghế ngồi, … Nhưng đập ngay vào mắt người nhìn là các tư thế chụp lả lơi khêu gợi, áo quần thiếu vải, thường là mặc bikini khi chụp cho … bốc lửa! Khuôn mặt nữ sinh ngây thơ nhưng ánh mắt lại bộc lộ những cảm xúc “rất người lớn”.
Điều đặc biệt là những bức hình độc này không xoá mặt các nữ sinh. Trên diễn đàn tuoiteen.vn và teen.vn có những bài viết chứa đến gần 20 ảnh mát mẻ của nữ sinh, mỗi cô một trường, nhưng mỗi cô chụp nhiều tư thế với nhiều trang phục khác nhau khiến người thích xem khá “mãn nhãn”. Càng những bức hình hở hang, lượng người xem càng nhiều.
Đa số các gương mặt xuất hiện trên các trang này đều là học sinh phổ thông trung học. “Tác giả” đưa ảnh lên còn “chú thích” rõ ràng, cặn kẽ, cụ thể về tên tuổi, gia thế, trường lớp, “thành tích” của “mẫu”, rồi hả hê khi thấy lượng khách ồ ạt nhảy vào xem rồi lao xao, điên đảo “đâm mẫu” bằng các bình luận khiếm nhã.
Ví dụ: Một khách sau khi xem xong các bức hình nóng trên trang Meo9x.tk đã để lại lời bình như sau: “Chán quá! Thấy ghi là girl xinh Đại Việt, mình háo hức nhảy vào xem, hoá ra trông em í cũng thường thôi. May mà kéo lại được chỗ em í mặc bikini, không thì chìm nghỉm so với các em khác, hàng khoe không nhiều bằng nhưng mặt mũi dễ thương ăn đứt em này!”
Người xem băn khoăn không hiểu bố mẹ của chủ nhân những tấm hình này sẽ cảm thấy thế nào nếu nhìn thấy hình ảnh của mình xuất hiện công khai cùng những lời bình như thế này.
Tác giả trang Meo9x hồ hởi khoe khi kiếm được ảnh cô nữ sinh bốc đồng khoe hàng và thể hiện “đẳng cấp”: “4 bức ảnh cực hot này không biết là của 1 người hay nhiều người, nhưng được lấy trong cùng 1 bài viết đã được post lên mạng từ trước”. Toàn bộ các tấm hình này được cho vào chung 1 mục “Ảnh Girl Xinh” để người xem tiện theo dõi một cách có … hệ thống!
Không chỉ có đưa lên mạng đơn thuần như vậy, các nữ sinh sau khi “tự sướng” với bikini, máy ảnh, điện thoại còn để lại những lời chú thích dưới ảnh đầy khiêu khích: “hàng khủng”, “girl thiếu boy”, “girl còn trinh thích rinh trai đẹp”, … Tác giả của Meo9x lên tiếng: “Phần 2 có 4 bức ảnh, tuy không được "độc" bằng phần 1, nhưng những ghi chú dưới tấm ảnh của cô bé này thì shock gấp nhiều lần, làm mình thực sự choáng váng.
Tất cả đều được ghi nguyên văn không hề chỉnh sửa, đúng như khi nó ở trong bài viết gửi lên của cô bé này. Không rõ các bạn và cả anh chàng bạn trai mà cô bé gửi những thông điệp đến, nghĩ thế nào khi thấy ảnh và ghi chú ở trên, còn bản thân mình, thú thật là "nóng hết cả người”.
Như vậy, xem ra lo lắng hộ các cô học sinh này là thừa, vì trước khi được chuyển sang các diễn đàn thì những bức hình kiểu này đã được chủ nhân của chúng chủ động đưa lên blog cá nhân rồi mở toang cánh cửa đón bình luận. Hoặc nếu không đưa lên blog vì sợ toàn “người quen” thì các cô gái này cũng chủ động đưa ảnh lên các trang web miễn phí, chỉ cần dùng 1 nickname thì không kiểm tra được ai là người đưa lên.
Làm nhưng không kiểm soát được
“Tiện có máy ảnh, có điện thoại, máy tính cá nhân nên chụp chơi, làm sao ai biết được, chỉ giữ riêng cho mình thôi nên không lo”, câu trả lời của nickname hoanang trên diễn đàn tinhyeugioitinh trong topic: “Tại sao các bạn trẻ thích chụp và công khai ảnh hở hang?”
Theo các thành viên tham gia topic trên, blog là mảnh đất màu mỡ để nuôi dưỡng những ước mơ trong thế giới ảo, là nơi các nữ sinh trưng ảnh lên với các mục đích: muốn làm người nổi tiếng trên mạng, câu pageview (muốn tăng lượng người ghé qua blog. Các diễn đàn dành cho tuổi trẻ ngày một nhiều, quy định lỏng lẻo cùng mong muốn tạo tiếng vang trong cộng đồng mạng đã tạo điều kiện cho các nữ sinh có nơi khoe ảnh mà không ngại ngần.
Cái lý do “chụp để giữ cho riêng mình” của Hoanang xem ra bị lung lay khi xung quanh nhan nhản ảnh nóng được đưa lên. “Chụp mà chỉ để ngắm một mình thì chụp làm gì? Mình đẹp chỗ nào, thì nên khoe chỗ ấy ra”, nickname thaonguyen nói.
Một cách thẳng thắn hơn, thành viên ximuoi khẳng định: “Mạng Internet như một thế giới thứ 2 vậy. Không thành danh trong thế giới thực thì các cô gái trẻ muốn làm “hot girl” trong thế giới ảo, như một cách để khẳng định mình, bỏ qua vị trí của mình trong thế giới thật”.
Lý do đưa ra để chụp và công khai ảnh nóng của nữ sinh có lẽ còn nhiều. Nhưng đã có những câu chuyện xảy ra vượt ngoài tầm kiểm soát của họ.
Cách đây không lâu, cư dân mạng đồn thổi ầm ĩ xung quanh vụ nữ sinh N.N.A, sinh năm 1993, đang học tại trường quốc tế City College Campus, TP. HCM bị phát tán ảnh nóng rồi bị đem những bộ phận “nhạy cảm” trên cơ thể để so sánh với các người mẫu sexy khác.
Theo lời kể lại của cô bé trên blog cũng như trên diễn đàn có đăng tải các bức hình mát mẻ, N.N.A cho biết: “Những bức ảnh đó mình post lên một website từ cách đây hơn một năm rồi, khi tham gia một cuộc thi Miss trên mạng. Và không hiểu tại sao tới bây giờ nó lại bị người ta lôi ra và gán vào một câu chuyện giật gân như thế. Mình chỉ được biết về sự việc sau khi cái entry này bị phát tán trên các forum, diễn đàn khác”.
Trước đó, chính N.N.A đã chủ động công khai các bức ảnh này với lý do: “Mình học trong môi trường của trường quốc tế từ rất lâu rồi, nên nói thật là mình và các bạn bè của mình khá thoáng trong việc chụp ảnh rồi post nó lên chia sẻ với bạn bè. Mình cũng biết là với nhiều người, những bức ảnh này khó chấp nhận, sẽ bị kêu là khoe hàng hay sexy. Thú thực là mình cũng không lường trước được là nó lại bị phát tán trên Internet nhanh như vậy, bị bóp méo so sánh quá đà như thế”.
Sau sự việc này, N.N.A rút ra kinh nghiệm: “Mình vẫn nghĩ là chụp những bức ảnh gợi cảm không phải là xấu. Nhưng chắc chắn là mình sẽ cẩn thận hơn rất nhiều với việc post ảnh lên mạng. Vì qua việc này, mình thấy có đầy rẫy những người thích ngồi lê đôi mách và lôi kéo sự chú ý bằng việc lợi dụng, bóp méo hình ảnh và thông tin của người khác. Đặc biệt là đối với hình ảnh của các bạn gái”.
Trong lần biểu diễn văn nghệ nóng hổi tại Lễ Khai mạc Hội chợ triển lãm EXPO Cao Nguyên lần thứ IV ở Gia Lai (quê hương của Cường dollar), bất ngờ một fan hâm mộ quá khích nhảy lên sân khấu ôm ấp, hôn hít, sàm sỡ và thậm chí định xyz nàng "công chúa hôi nách" trong sự ngỡ ngàng của mọi người... Vậy thực hư vụ này thế nào?
Số là trong khi hát bài "EM SAI", do Bảo Thy hát quá phiêu nên hình như một fan hâm mộ cứ tưởng là Bảo Thy hát bài "EM Sờ AI" nên chỉ đợi Bảo Thy cảm ơn xong là "xung phong" lên sân khấu SỜ Bảo Thy...
Ngay sau sự cố đó, Bảo Thy cảm thấy không "tự tin" lắm nên chỉ kịp nói lời "cảm ơn" và "hẹn gặp lại" là chuồn vào hậu trường: "Bạn khán giả vừa rồi hơi quá khích phải không ạ. Thực sự bạn làm cho Bảo Thy không còn tự tin đứng trên đây hát nữa... Vâng ạ, và trước khi nói lời chào tạm biệt thì cho phép Bảo Thy được gửi lời cảm ơn chân thành nhất tới tất cả quý vị khán giả và hy vọng sẽ sớm gặp lại quý vị vào một ngày gần đây nhất. Xin cám ơn và xin hẹn gặp lại. Bye bye..."
Theo nguồn tin vỉa hè từ tay chân Cường dollar, có người thì cho rằng anh chàng này quá hâm mộ Bảo Thy nên liều mình, số khác thì cho rằng anh ta cá độ với bạn bè, số còn lại thì cho rằng Bảo Thy dàn xếp vụ này để tạo scandal mới do thấy Bảo Thy trả lời rất trôi chảy... Tuy nhiên, một số người teen ở Gia Lai thì nói đã thuê anh ta lên kiểm chứng độ "hôi nách" của Bảo Thy.
Quả là rối rắm và chưa rõ thực hư thế nào nhưng xem clip, quả thật thấy tội nghiệp cho Bảo Thy nếu nguyên nhân xuất phát từ phía chàng trai Gia Lai kia dù động cơ của anh ta là gì. Hy vọng vụ Bảo Thy bị sàm sỡ này sẽ làm cho các nữ ca sĩ cẩn thận hơn khi đi diễn ở tỉnh... thay vì từ đây các nữ ca sĩ đã ngày một mát mẻ hơn lại càng ôm ấp dễ dãi hơn.
Còn bạn, bạn nghĩ thế nào về sự cố này và nguyên nhân của nó? Bạn sẽ xử lý thế nào nếu ở tình huống trên?
Nữ sinh lớp 12 đã bị lừa "lên giường" với người đàn ông gấp đôi tuổi của em. "Xong việc", hắn bắt thiếu nữ uống thuốc tránh thai.
Trưa 9/11, Hồng xin phép gia đình đi chơi với Nguyễn Thị Tuyến, 25 tuổi, ở xã Tiên Phong, Ba Vì, Hà Nội, là người quen và hoạt động công tác Đoàn. Tối, Hồng thất thần, mệt mỏi trở về nhà, thú nhận với mẹ bị bạn của Tuyến là Đỗ Hồng Duy, 35 tuổi, cùng ở thôn Thanh Lũng, làm hại.
Bố Hồng chạy đến nhà của Tuyến tra hỏi sự tình. Những ngày sau, gia đình Đỗ Hồng Duy gồm bố mẹ đẻ và cả vợ Duy đã nhiều lần đến nhà Hồng xin lỗi gia đình, xin bồi thường để không đưa ra cơ quan pháp luật. Nhưng những lời xin lỗi muộn mằn, kể cả sự bồi hoàn vật chất không thể đánh đổi với cuộc đời của con gái ông. Ngày 11/11, bố Hồng đưa con gái lên Công an huyện Ba Vì tố cáo.
Theo lời Hồng, khi ở phòng nghỉ và bị Duy làm hại, cô bé đau đớn nên tỉnh giấc, la hét, vật lộn dữ dội nhưng Tuyến vẫn nằm yên như đang ngủ. Đến khi Hồng lấy hết sức đạp đổ cái quạt cây trong phòng thì Tuyến mới thức giấc, chửi bới và đẩy Duy ra.
Duy vừa dọa nạt, vừa dụ dỗ và đưa cho em 500.000 đồng cùng số điện thoại di động của anh ta. Trên đường đèo Tuyến và Hồng về, Duy còn mua và bắt cháu Hồng phải uống ngay 2 viên thuốc tránh thai khẩn cấp.
Kết quả điều tra cho thấy, từ tháng 9, Duy nhiều lần đặt vấn đề và thúc giục Tuyến tìm cho một cô bé học cấp 3, còn trong trắng để quan hệ. Tuyến đồng ý. Trưa 9/11, Tuyến đã rủ Hồng lên thành phố Sơn Tây chơi và mua quần áo. Trước khi đi, Tuyến đã điện thoại di động cho Duy báo "có hàng" và bàn kế hoạch mua thuốc ngủ cho vào cốc nước của Hồng.
Khi Hồng bắt đầu buồn ngủ, Tuyến vờ kêu đau bụng và rủ Hồng thuê phòng nghỉ. Tuyến lừa Hồng là gọi điện thoại cho Duy đem xe máy đến chở hai chị em về, nhưng thực chất là đến thực hiện "hợp đồng".
Ngày 21/11, Công an huyện Ba Vì bắt Tuyến. Trước đó, kẻ chủ mưu và trực tiếp hiếp dâm là Duy đã sa lưới.
“… Có hôm, Lý nghe tiếng hắn đùa cợt nhả nhớt với cô gái nào đó bên nhà hắn, Lý giận lắm, cạch mặt hắn mấy ngày liền. Nhưng hắn cũng mặc kệ, cứ dửng dưng, còn bảo: Không thích thì chia tay!”.
Ngay ngày đầu vào nhận lớp, một cái gì đó rất khó hiểu khiến tôi và Lý - hai đứa ở hai vùng quê xa lắc lại thấy hợp nhau, để rủ nhau thuê chung phòng trọ.
Lý hiền và rất xinh. Mới vào trường đã có vài anh trêu ghẹo, tán tỉnh rồi tỏ tình, nhưng Lý tránh mặt. Lý bảo: “Nhà tớ nghèo lắm, đi học thế này chẳng giúp gì được cho bố mẹ, lại còn bắt bố mẹ nhịn ăn, gửi tiền cho mình... Tớ phải học cho tử tế để mẹ tớ khỏi buồn, không yêu đương gì hết”.
Lý rất thông minh, nên thuộc bài ngay trên lớp. Hết giờ học, Lý lại đi làm thêm kiếm tiền gửi về nhà, chẳng có thời gian học bài, nhưng lần nào Lý cũng đạt điểm khá giỏi. Năm thứ 2 tôi có người yêu, Lý cũng mặc, chẳng sốt ruột, cũng chẳng buồn, cứ lăn lưng đi kiếm tiền.
Cuối năm thứ 3, xóm trọ của chúng tôi xuất hiện một chàng hoàng tử cao ráo, đẹp trai. Hắn trọ ngay bên cạnh phòng chúng tôi. Chẳng biết bác chủ xây nhà bằng loại gạch đặc biệt gì mà bên hắn nói gì bên tôi đều nghe rõ cả. Những câu chuyện của hắn với bạn bè khiến chúng tôi ở bên này cứ bịt miệng lại cười. Hắn nói chuyện rất có duyên.
Những lúc rỗi rãi ở nhà, cao hứng hắn lại nghêu ngao những bài tình ca nghe cứ ngọt lịm. Giọng hắn ấm áp mượt mà khiến người nghe nao lòng, say đắm. Lý say tiếng hát của hắn đến điên đảo. Thỉnh thoảng Lý lại gọi với sang: “Anh hát to lên cho chúng em nghe với” hoặc: “Anh ơi, sang đây hát cho vui đi...”.
Thế rồi chúng tôi trở thành hàng xóm thân thiết, đến mức hắn coi phòng chúng tôi như phòng hắn. Thế rồi Lý và hắn yêu nhau. Từ ngày ấy Lý trở thành nô lệ. Nô lệ của hắn, nô lệ của tình yêu. Gánh nặng tình yêu lại đè nặng thêm đôi vai gầy của Lý.
Lý làm thêm đến mức không còn thời gian nghỉ ngơi để có tiền nuôi hắn, lo cho hắn từ cái ăn đến cái mặc. Mỗi lần cô mua đồ cho hắn, hắn lại ôm cô vào lòng thật chặt, bảo: “Em đúng là một cô vợ ngoan. Không có em thì anh chết mất...”.
Ngày nào Lý cũng phải mua đồ ăn sáng cho hắn. Chiều về thổi cơm, bày ra bàn cho hắn xong, Lý lại tất tả đi làm kiếm tiền. Vậy mà có hôm nhìn gói xôi còn nóng hổi Lý để trên bàn, hắn nhăn nhó: “Lại xôi. Ăn nóng cổ bỏ mẹ”. Có hôm nhìn bát phở bốc hơi nghi ngút, hắn ôm chầm Lý: “Thanh kiu” em yêu...
Có lúc Lý đi làm thêm về vẫn thấy mâm cơm còn nguyên. Hắn bảo: “Chả có gì ăn, đếch nuốt nổi, ra quán ăn rồi”. Có lúc mệt, Lý cũng bực, nói: “Đây chỉ làm được thế thôi, tìm được ai hầu tốt hơn thì đi đi”. Hắn lại ôm chầm Lý cười xí xóa.
Lý yêu hắn, nhưng yêu vì cái gì, đôi lúc Lý cũng không hiểu. Ngoài cái mẽ bề ngoài, hắn chẳng được một cái nết nào. Không biết hắn làm gì mà lúc nào cũng túng. Hắn cứ ném cái ví lép kẹp như xác ve lên mặt bàn, là Lý lại nhét vào đó vài trăm cho hắn tiêu vặt. Hắn chẳng tốn tí nước bọt nào cho việc làm mất phẩm giá của người đàn ông. Hắn cứ mặn, ngọt, lúc chê lúc khen, lúc ngọt ngào say đắm, lúc rỉa róc chê bai.
Có hôm, Lý nghe tiếng hắn đùa cợt nhả nhớt với cô gái nào đó bên nhà hắn, Lý giận lắm, cạch mặt hắn mấy ngày liền. Nhưng hắn cũng mặc kệ, cứ dửng dưng, hắn còn bảo: “Không thích thì chia tay”.
Nhưng Lý không chia tay. Lý nghĩ: “Tại mình không cho hắn cái hắn muốn nên hắn thế”. Nghĩ vậy, nên hắn làm gì Lý cũng tha thứ, thậm chí còn bù đắp cho hắn bằng vật chất. Vắng hắn Lý nhớ đến cồn cào.
Lần ấy, trời mưa lâm thâm, cái rét mới đầu đông mà như cắt thịt. Khu trọ buồn hiu hắt, những đứa có người yêu đều tìm đến nhau để sưởi cho nhau trong đêm đông. Tôi cũng vậy. Chỉ mình Lý ở nhà. Hắn sang gạ gẫm: Yêu nhau phải yêu hết mình, phải cho nhau tất cả, thế mới là tình yêu chân thành...
Lý ngồi trong vòng tay hắn, ngoan ngoãn gật đầu. Hắn hôn Lý say đắm và thì thầm: “Em có yêu anh thật lòng không?”. Lý ôm chặt hắn, gật gật.
Hắn thò tay vào ngực Lý khiến cô giật mình. Phản xạ tự bảo vệ, Lý đẩy hắn ngã đập đầu vào tường. Hắn gầm lên: “Cô điên à!”. Rồi hắn dang thẳng tay, tát cho Lý một cái nảy lửa. Lý bật khóc.
Hắn xoa chỗ sưng ở đầu và ôm Lý vào lòng dỗ dành, thủ thỉ. Lý nằm im trong tay hắn lắng nghe những lời êm ái, dịu ngọt, nghe tiếng tim hắn đang đập những nhịp bất thường. Nhưng cô vẫn không cho hắn đi vào vùng cấm. Bỗng hắn vùng dậy, xô Lý ra, gầm ghè: “Có người yêu như thế này thì có làm đếch gì. Cô giữ cho ai thì giữ, tôi đếch cần nữa...”.
Lý yêu hắn, chỉ yêu mình hắn, yêu mê yêu muội. Cô rất sợ mất hắn. Càng sợ cô càng giữ mình. Không hiểu từ đâu, Lý tin chắc rằng: Nếu cô cho hắn bây giờ thì sẽ không bao giờ có ngày cưới. Nhưng hắn đâu có hiểu lòng cô, hiểu được tình yêu của cô dành cho hắn. Bây giờ hắn lại nghi ngờ cô.
Lý òa lên khóc, oan ức. Hắn mặc kệ, lần này hắn không dỗ nữa mà bỏ đi. Trước khi dập cửa đánh rầm, hắn còn dọa: “Cô cứ giữ cho thằng nào thì giữ, tôi chỉ cần bỏ ra vài trăm thì xong hết”. Hắn đi rồi, Lý phập phồng lo. Lo mất hắn.
Khuya, rất khuya. Trời càng ngày càng giá buốt. Trong tiếng mưa rơi tí tách Lý nghe tiếng loạt xoạt. Hắn về. Lý thở phào. Tiếng loạt xoạt rồi tiếng cười rúc rích.
Lý chui vào chăn, bịt chặt tai để khỏi nghe tiếng động nhà bên. Lý thấy kinh tởm, thấy căm ghét - không phải với hắn mà là với chính mình. Lý không hiểu sao cô lại yêu hắn. Yêu đến ngu ngốc, mụ mị.
Sáng hôm sau, hắn lại nhăn nhăn nhở nhở chạy sang bảo:
- Em chưa mua gì ăn à? Anh đói quá rồi...
- Thế cô cave đêm qua đâu? Sao anh không bảo cô ta mua cho?
Hắn mặc vẻ lạnh lùng của Lý, lao vào ôm cô, xí xóa:
- Cave nào nó thèm mua cho mình ăn. Ngốc thế...
Cơn giận bùng lên đột ngột đến không ngờ. Lý bật dậy, tát cho hắn hai cái thật mạnh, gầm lên:
- Đây còn không bằng cave à? Đồ chó!
Sau phút sững sờ, không tưởng, hắn gào lên: Con điên...
Lý lao vào hắn, xô hắn ra và đóng sầm cửa lại. Khi tôi về thì Lý đã mang hết đồ đi, chỉ nhắn tin lại: “Tao không muốn ở đây, mày đừng lo cho tao. Vài hôm nữa tao sẽ gọi lại”.
May thế. Mãi nó mới tỉnh.
Cám ơn!
Bình luận mới
Chuyên mục
- 1001 bí ẩn
- Bí mật
- Charlie Chaplin
- Chuyện hi hữu
- Chuyện hậu trường
- Chuyện lạ
- Chuyện lạ khoa học
- Chuyện lạ Việt Nam
- Chuyện lịch sử
- Cây kỳ lạ
- Gala cười
- Ghê quá
- Giới tính
- Hot nhat
- Hoàng Thùy Linh
- Huyền bí
- Hình ảnh
- Hướng dẫn
- Khả năng lạ
- Khảo cổ học
- Khổng lồ
- Kinh tởm
- Kỳ cục
- Kỳ diệu
- Kỳ quái
- Kỷ lục thế giới
- Lối sống
- Nghệ sĩ
- Ngoại cảm
- Người khác thường
- Nhà tiên tri
- Nhạc trực tuyến
- Offline message
- Phim hoạt hình
- Phim trực tuyến
- Phê bình điện ảnh
- Quảng cáo vui
- Scandal Vàng Anh
- Sinh vật
- Siêu mẫu
- Thế giới muôn màu
- Tin cộng đồng blog
- Tin giáo dục
- Tin nóng
- Top 10
- Top blogger
- Truyền hình trực tuyến
- Truyện dài
- Tuổi teen
- Tình yêu
- Video "hot"
- Video chuyện lạ
- Video clip nhạc
- Video clip vui nhộn
- Video hot trong ngày
- Video hài
- Video kinh dị
- Video series
- Xúc động
- Đẹp nhất
- Độc đáo
- Ảnh vui
- Ảo thuật















